Wednesday, November 6, 2013

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…

Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh…

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ Hai bóng cùng đi một lối về

Thuở ấy anh hiền và nhát quá
Nép mình bên gác thánh lầu chuông
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẫn chờ em trước thánh đường
***
Mỗi lần tan lễ, chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng đi một lối về
E lệ, em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thuồng, anh đứng lại không đi

Site map

Cuối thu, Gió luồn vào mái tóc mát lạnh, bỗng dưng thèm cảm giác được nắm tay

Cuối thu, lạnh và hanh hao đến lạ. Ẩn sâu trong khóe mắt mọi người lại đượm màu buồn. Nhớ về một vài thứ đã xa, về những điều mà anh đặt tên là “ký ức”. Ngày ấy, cơn gió vô tình đi lạc vào trong mái tóc, ngượng ngùng, em vội tránh ánh mắt ai đó cứ ngây nhìn. Ngày ấy, có người luôn tự ví mình là gió, để được thổi, để được bay, và cùng em lang thang dưới những chùm hoa cơm nguội vàng ruộm, cho anh thấy những nét rất riêng của thành phố náo nhiệt này.

Anh đã yêu gió thật nhiều và đâu biết rồi một ngày gió sẽ bỏ anh đi theo những cơn gió mới lạ. Quá khứ có lẽ vẫn ngủ yên nếu không có những ngày giống như hôm nay: heo may và lành lạnh. Hết giờ làm, tự cho phép mình thả bộ. Anh muốn đôi chân phải mệt nhoài trước khi bước về nhà. Như thế, anh sẽ lăn ra ngủ ngon lành, không nghĩ vu vơ, và không nhớ về những hoài niệm đã qua…

Anh tự dặn lòng mình: “Sẽ chỉ hôm nay thôi, nốt hôm nay dành cho ký ức xa xưa. Từ mai, ta sẽ bỏ tất cả ở phía sau, tập cách đi mà không ngoái lại nhìn”. Bất giác, khóe môi khẽ mỉm cười, cười về kỷ niệm và hoài niệm xa xưa... Giờ đây, con đường anh đi vẫn rợp hoa cơm nguội vàng, những chùm hoa của những năm về trước. Vẫn có gió, nhưng không phải là cơn gió của ngày xưa. Con đường thì cứ thênh thang, như xa tít tận cuối chân trời.

Gió luồn vào mái tóc mát lạnh, bỗng dưng thèm cảm giác được nắm tay. Anh đã ngủ quên trong kỷ niệm quá lâu, đã bỏ qua rất nhiều cơ hội, để đến bây giờ anh lại thấy đơn côi. Anh không còn hận, cũng chẳng nhớ em nữa. Như vậy nghĩa là anh đã ổn, nghĩa là trái tim anh đã chẳng còn chỗ cho em. Chỉ là, đôi khi kỷ niệm cứ bất chợt tìm về…
http://m.vnexpress.net/tamsu/gio-thu-danh-thuc-ky-niem-ve-em/2897419/p0

Monday, November 4, 2013

Cứ ngỡ đã giữ được những yêu thương tận cùng vào tim nhưng không ngờ nó lại bùng lên, vỡ vụn vì những lời nói, một hình ảnh thân quen

Sự thật được viết bằng hình hài nỗi nhớ

Không biết đã tự bao giờ mưa lại mang đến cho mình vô vàn cảm xúc. Những nỗi nhớ như mưa tuôn tràn rồi như một mạch đập vô thức tìm ra những ngỏ ngách để len lỏi, ngự trị trong tim. Chiều nay, Sài Gòn mưa. Mưa như tan chảy hết bao ngày khô hanh và cũng như khẽ chạm vào từng hồi ức xưa cũ, hay có lẽ mỗi khi mưa về làm người ta dễ thở và nhẹ nhõm hơn. Mưa trả lại cho ta một khoảng trời bình yên, một nốt trầm mà đã từ bấy lâu nay ta ngỡ đã chôn vùi.
Ta cúi nhặt nhạnh một mảnh trời để rồi tưởng mình sẽ quên mất đi bao niềm thương nhớ. Đó là ký ức không hình hài thuộc về những cơn mưa đi lạc trong từng ánh nắng vàng hoe cố thiêu đốt buổi chiều rất lạ, là từng lời rên rỉ của phố mà tim của một người ở nơi này vẫn còn thấy đau như cắt ra thành từng mảnh nhỏ bên một ly cà phê quạnh vắng. Nỗi nhớ - đong đầy rồi lại cô đặc, rồi lại triền miên như những bản tình ca lúc mãnh liệt rồi lại du dương, như từng hơi thở phả vào một ngày đông tê tái.

Cứ ngỡ đã giữ được những yêu thương và nỗi đau tận cùng vào tim nhưng không ngờ nó lại bùng lên, vỡ vụn vì những lời nói, một hình ảnh thân quen. Lại đau đớn với nỗi đau của mình, lại thấy như ngày hôm qua.

Ngày đã tắt. Những tia nắng đã thôi không còn lay lắt cho một ngày khô hanh. Nỗi nhớ, như gặm nhấm vào người, lúc thẳng tắp như muốn xâu xé đến tột cùng, rồi lại quanh co như thể cố níu giữ lại những khoảng lặng mênh mông đến ngạt thở. Khi nhìn lại ngày hôm qua bằng trí nhớ, bằng hồi tưởng và chính tâm thức, ta nhận ra mình thật chân phương trong tấm gương thời gian. Quá khứ đã chôn giấu một loại sự thật vĩnh hằng, một sự thật chỉ có thể viết bằng hình hài của nỗi nhớ và bằng chính những khuất nẻo nơi con tim đã chôn vùi đến cùng cực của nỗi đau.

Có những phút ta ngồi bình yên ngoài cửa ngôi nhà nhìn về một chiều mưa đầu mùa và lòng lại bỗng dưng bật khóc. Thật đơn giản, khóc vì những yêu thương chưa từng được chia sẻ lại tự mình ứa ra thật nhiều. Có lẽ rồi một con người cũng cần dựa vào ai đó để cắn vỡ những cơn đau cho đến lúc cuối cùng của sự im lặng. Để nhận thấy chính mình sẽ cần phải về đâu ngoài đó khi bình yên cũng biết mỉm cười và ngoảnh mặt bỏ đi. Ngắm từng hạt mưa đầu mà cô đơn lạ lẫm, thời gian như một giấc mơ nhưng cứ ăn sâu vào mọi suy nghĩ.

Cũng như những mùa cây trổ lá, mưa - vội vàng đến rồi nhanh chóng lướt qua, để mỗi lần đi qua hai bờ nhớ - thương ta còn những thanh âm của tình khúc hoài niệm mà ngỡ đã chảy vào lãng quên. Thế giới đã thật mờ ảo và bỗng nhạt nhòa như một giấc mơ trưa, có gì đó vỡ ra trong tim như từ lâu đã khát một cơn mưa rào tới, như mong chờ một bàn tay nhẹ vỗ vào vai này.

Có những phút dặn lòng chẳng thể nào quên được nhưng cuộc sống đã dạy ta cách phải từ bỏ, có những đêm giọt nước mắt chảy từ gương mặt này cho đến sâu thẳm những vách tim đã cũ, có những phút mọi nỗi niềm không thể thốt lên thành tiếng - cứ như vậy ta tự cắn nát môi mình trong đớn đau. Cuối cùng khi mọi nỗi buồn cũng học được cách chớp mắt trước bình minh. Ta hiểu, mình cần phải đổi thay để sống, mình cần phải bước đến chứ chẳng phải đứng lại để cuồng quay - ngưng thở.

Những đêm như thế này quá nặng nề, chỉ có tiếng những bài hát quen thuộc, tiếng thở dài của chính mình. Một người cảm xúc cứ vơi đầy, đôi khi nhẹ tênh rồi cứ lồng lên những cơn đau.


Cuộc đời là những lúc nhận ra và hiểu, dù từng đắng cay hay chua chát thế nào, dù từng mất niềm tin để rồi phải tự mình trỗi dậy sau tháng ngày mất mát.

ĐG
http://vnexpress.net/gl/tam-su/cua-so-blog/2013/04/su-that-duoc-viet-bang-hinh-hai-noi-nho/
Powered By Blogger