Friday, May 18, 2012

Metro ở Singapore và chuyến đi liều mạng trên tàu điện ngầm bán vé tự động


May 18, 2012 1:57 AM
Thành phố Hồ Chí Minh háo hức khởi công xây dựng tuyến metro ngót nghét 50.000 tỷ đồng cho quảng đường chưa đầy 20 kí lô mét. Một con số tài chính thuộc loại “hàng khủng”.
Tôi nhớ lại chuyến đi metro bán vé tự động ở Singapore gần 10 năm trước. Sing gọi là MRT - Mass Rapid Transit.
The Mass Rapid Transit or MRT
2004 – cái thời mà việc tự động hóa còn là công nghệ tầm cao cấp và thiết bị digital là hàng hóa xa xỉ ở HCMC nói riêng và VN nói chung, Hanoi đã có nhiều chiếc xe búyt 17 chỗ chạy lạng lách trong thủ đô, còn HCMC thì phổ biến các chuyến xe lambetta công cộng. Lúc đó, chưa phổ biến hoặc là chưa có Automatic Monetary Transfer, chưa có máy bán Coca Cola tự động đặt ven đường. Công nghệ hiện đại ứng dụng trong cộng đồng nhắc đến có thể là các booth điện thoại thẻ vàng yellow card hiên ngang đứng bệ vệ trên một số con đường trung tâm thành phố.
Sau chuyến đi metro với đoàn du lịch ở KLCC Kuluar lumpur, tôi và ông anh quyết định tách nhóm tự thiết kế một hành trình đi tàu điện ngầm từ trung tâm Singapore đến India town để do shopping Ray-ban eyewears và một vài thứ linh tinh khác. Tôi và ông anh không ai hình dung ra một cách thức nào và không được ai chỉ dẫn bất cứ điều gì trước khi bắt đầu chuyến đi đó, chỉ biết 2 điều là có metro station ở cách hotel khoảng hơn cây số và tuyến metro này đi ngang qua India town.
Singapore đi trước Việt nam 1 tiếng đồng hồ nhưng thực ra 8h sáng thì trời còn khá tối và mãi đến 9h thì trời mới sáng hẳn. Đó là lý do tại sao ở các nước, ngày làm việc của người ta bắt đầu lúc 8h30 - 9h, làm việc luôn buổi trưa, không take a short nap như ở Vietnam và về nhà lúc 4 – 4h30 chiều. Lại nói buổi tối, 6 giờ tối mà trời còn sáng trưng, mãi đến 7 giờ thì trời mới tối hẳn.

Sáng trời hôm đó, anh em chúng tôi đi bộ vượt qua một số con đường, băng qua bến tàu nội ô thì đến phố Tàu khựa - Little China town. Con kênh trong thành phố nước trong trẻo và người ta khai thác tuyến giao thông đường thủy ngay tại trung tâm nội thành này, đáng nể !
Sau khi thấy được cái cầu thang bộ dẫn xuống trạm xe điện ngầm, lay hoay đi tới đi lui mấy vòng quanh co bên dưới lòng đất mới tìm ra được cái màn hình của máy bán vé tự động. Ở đây hình như không có người làm nhiệm vụ information như ở trạm metro Malaysia. Anh em phải tự do-it-yourself mò mẫm mà mua vé thôi.
Biết chết liền ! Từ trước tới giờ chưa hề tiếp xúc với 1 automatic device như thế này. Có 1 cái màn hình như cái flat tivi CRT 17inch cảm ứng touch screen, hình như không có phím nào hết, có chỗ nhét tiền paper, có chỗ nhét tiền coin, ai biết khi nạp tiền dư thì nó có thối lại hay không ? Ông anh của tôi thì pó hand toàn tập, tôi luống cuống touch vô cái station trên cái map của màn hình đó, nghe cái máy nó nói linh tinh mấy câu tiếng Anh gì đó rồi nó rồi nó tự động di chuyển màn hình bản đồ đi đến 1 nơi tùm lum mờ mịch lạ hoắc nào đó.
Đến đây thì kính thưa các vị english, rối hơn con mối, rối như thể con cá đối ! Nghe nó nói một hồi thì cũng hiểu ra là nó biểu mình hãy touch để chọn 1 điểm đến nào đó. À há, đơn giản chỉ vậy thôi, thế mà làm ra vẻ bí hiểm, gây chi đau khổ cho nhau. Cái chữ India town thì ông anh tôi biết, ổng nhanh tay chọt liền vô đó. Cơ chế làm việc của máy cũng giống như ứng dụng google map trên chiếc iPhone ngày nay vậy. Tiếp sau khi xác định được lộ trình là bước nhét tiền vào máy. Đành liều mà nhét tiền giấy vào vì không chuẩn bị trước tiền xu. Cái máy hết sức công bằng, nó returned lại đúng số tiền thừa một cách chính xác.
Luckily and such a wise choice ! Chúng tôi có 2 tấm vé để present và bước vào cuộc hành trình trên chuyến city metro của đảo quốc sư tử biển melion.
MRT entrance gate
Phố Ấn độ, điều ấn tượng là cách đó vài trăm mét thì người ta đã nghe mùi cà ri - typical Indian taste and perfume ! Đủ thứ trên trời dưới đất từ hàng thủ công mỹ nghệ, hàng souvernir, cho đến tượng đồng, tượng bạc các nhân vật sử thi, … được bày bán trong khu thương mại đó. Ai cũng biết, không thể thiếu một đặc khu bán đồ ăn thức uống mà cà ri là gian hàng chủ đạo. Thực tình, đó là một loại thực phẩm mà người ta kiên quyết từ chối sử dụng muỗng nĩa, tập quán người ta công khai dùng bàn tay naked hand để trộn và trộn. Bún tươi và các thành phần khác được đặt lên các chiếc lá, rồi mix lại với nhau manually, then they enjoy it theo cách thức của riêng họ! that’s life ! Ngon tuyệt cú mèo !

Ở nước bạn, government’s penalty và purnishment rất có tính răn đe, justice is justice! 50 – 100 dollars cho mỗi vi phạm môi trường như là tooth pick, chewing gum, etc. trên đường phố. Lác đác trên đường phố có thể chỉ lá những chiếc lá cây, bên dưới trạm tàu điện ngầm thì clear and clean, mát mẽ hình như là được trang bị hệ thống thông gió bằng không khí lạnh.
Trở về câu chuyện tàu điện ngầm ở HCMC. Người ta thực sự lo lắng về lối sống văn minh đô thị và ý thức bảo vệ xanh và sạch cho môi trường cảnh quan. Trên đường phố thanh thiên bạch nhật còn chưa gìn giữ được, huống hồ chi các trạm metro ở sâu dưới lòng đất hàng chục mét.

Monday, March 19, 2012

Nói với em - những lời thơ cấp tiểu học mà suy ngẫm cấp cao học



Mar 19, 2012 2:52 PM

Nếu nhắm mắt trong vườn lộng gió,
Sẽ được nghe thấy tiếng chim hay,
Tiếng lích chích chim sâu trong lá,
Con chìa vôi vừa hót vừa bay.

Nếu nhắm mắt nghe bà kể chuyện,
Sẽ được nhìn thấy các bà tiên,
Thấy chú bé đi hài bảy dặm,
Quả thị thơm cô Tấm rất hiền.

Nếu nhắm mắt nghĩ về cha mẹ,
Đã nuôi em khôn lớn từng ngày,
Tay bồng bế sớm khuya vất vả,
Mắt nhắm rồi lại mở ra ngay.

Vũ Quần Phương

Thursday, January 26, 2012

Yêu dấu Hà Tiên với biển khơi, gởi nhau mấy lời thương nhớ trong đời

Jan 25, 2012 11:20 PM
"Anh trở lại Hà Tiên thăm em, người em dịu hiền
Đường cách trở hai nơi, xa xôi, thương thì tìm tới
Hà Tiên ơi sao vẫn không rời, bước chân gọi mời
Yêu dấu Hà Tiên với biển khơi, gởi nhau mấy lời thương nhớ trong đời"

Biểu tượng thị xã Hà tiên
Người ta gọi là du lịch bụi, bụi đường, bụi đời và những thứ bụi trần mà du lịch theo tour sẽ không enjoy được hết cái thú vị của sự hoà nhập vào cuộc sống dân bản địa.
Cám ơn Mai linh Express, vì Mail linh không có đón khách dọc đường nên chúng tôi mới có dịp giành giật và chờ đợi để bắt 1 chuyến xe địa phương cà tàng đi từ chùa Hang trở về Rạch Giá trong cái mưa chiều, trời tối, mà xe thì rất ít hoặc đa số các xe đã fully, phải năm lần bảy lượt mới chen chân lên được 1 chuyến 52 seat-coach which was manufactured in 1990s, hú vía !
Với cái Mai linh cao cấp, mỗi du khách là 1 thế giới riêng. Ngược lại, đi xe công cộng thập niên 1990 cùng với những người dân địa phương nhà quê, thật gần gũi, cởi mở, thân thiện và thú vị, mặc dù không có được 1 chế độ ghế cụ thể để ngồi. Có thể 1 vài người quen biết nhau, và phần lớn là dân xa lạ, nhưng qua vài ba câu chuyện xã hội, mỗi người tham gia với 1 vai trò phản biện hoặc dẫn chuyện để chuyến xe trở thành 1 forum nhộn nhịp lên hẳn. Câu chuyện về gia đình những người đi biển, về dì tư, cô tám... ở tận đâu đâu ở hòn sóc, hòn me, hòn tre, qua đó tiếp xúc được 1 cái văn hóa rất địa phương, thích thật thích, what an enjoyable trip !!!
Anh trở lại Hà Tiên thăm em, người em dịu hiền
Đường cách trở hai nơi, xa xôi, thương thì tìm tới
Chuyến xe Mailinh mất khoảng 6 giờ 30 phút đi 250 km để từ TP.HCM đến thị xã Rạch giá. Sau 1 giấc ngủ vội ấm nồng, đón 1 chuyến xe từ bến xe Rạch giá đi Hà tiên khoảng 100 km nữa. Con đường có lúc êm đềm qua những cánh đồng lúa xanh rì, đi thoáng qua những địa danh hòn đất, hòn tre,... càng gần Hà tiên, đường càng quanh co khúc khuỷu với 1 bên là biển 1 bên là núi cao che khuất tầm nhìn. Miền biển với gió, mưa, bão, hàng cây nghiêng ngã ven đường.

Thursday, January 19, 2012

Dan & fans lên bờ xuống ruộng ! hic !



Jan 19, 2012 9:42 AM
Nền kinh tế tri thức dần thay thế nền nông nghiệp văn minh lúa nước. Tuy nhiên, những người công nhân cổ trắng như thế này vẫn cứ đậm đà phong cách nông thôn với nhau.
Uống lên bờ xuống ruộng ! Hic !

Tập hợp thành 1 đội, đông vui nhưng vẫn chưa đủ, thiếu các fans của Dan phân bố trong các nhóm, scatter đâu đó để cùng làm nên cái gọi là cái chúng tui.
Còn ông anh thì say sưa diễn thuyết, quên cả camera.
"Uống ve sầu" luôn !
Ông anh ruột của D. bên trái,
2 anh em có kiểu hình khác nhau và kiểu gene khác nhau nhưng giống nhau là rất máu:
máu 3 gai.
Cũng phải nói thêm, người ta thường nói ve sầu, thực ra, có thể con ve không có buồn rầu, nó chỉ kêu như vậy thôi, sầu hay không là tại 2 tai con người nghe và cảm nhận cái cảm xúc sầu. Tội nghiệp con ve hỉ.
Không liên quan gì giữa sự nhậu và con ve nhưng mà dân gian vẫn cứ gọi là "uống ve sầu", "uống ve kêu" luôn !
Những người ngồi láy chung 1 con thuyền.
Management 2010
Management 2009

Monday, December 26, 2011

Nhân viên mới, sự đào tạo lại và những trò sáng tạo táo bạo sếp đỡ không nổi



Dec 26, 2011 12:20 AM
Xanh rì nhất có lẽ là tuyên bố phiên bản 2011 của ISO 9001, trời ạ, tôi chỉ 2 chứng chỉ đến 9001: 2008 thui. Giựt mình. Ai đó ơi đỡ giùm tui.
Không chọn nghề huấn luyện, nhưng giòng đời khiến tôi không khác gì 1 người láy đò: rước người mới đến và đưa người vào ngưỡng cửa của cái gọi là tay nghề.
Tô vẽ lên 1 tờ giấy trắng,
Nhào nặn từ những kiến thức giáo điều,
để tạo ra một tác phẩm ...
đóng góp vào Gross nation product của nền kinh tế tri thức.
Một năm của sự tiếp nhận các nguồn lực xã hội, những bộ não ưu việt.
Đôi lúc muốn test cái năng lực của nguồn lực trong tay đang nắm giữ, cố tình phân công 1 pressure gánh nặng lên 1 nhân sự mới.
Tưởng chừng không gánh nỗi.
Điều bất ngờ là: good job ! mentees không phụ lòng mong mõi của người mentor, thán phục !
Tạm kết thúc một chặng đường ngắn ngũi.
Re-evaluate bằng 1 phép thử.
Thanh tra đoàn soi xét chi tiết từ đầu đến cuối, không phát hiện được bất kỳ errors nào của nhân viên mình. Cuối cùng phán xét đến type writing. How funny it was !

Ấn tượng với câu nói nửa đùa là: Say this - Do that, Nói 1 đàng làm 1 nẽo.
 Bản thân nực cười nói thầm trong bụng: yeah, the same, we are vietnamse !
Các vị với cái quyền phán xét của các vị, có thể 1 faulty nho nhỏ cũng có thể quy nạp vào lỗi hệ thống và điểm N/C - non conforming, thực ra, nhúng nhường chút xíu, đôi khi chỉ là finding hoặc minor remarks thôi.
Nhưng cũng đáng 1 observation để học và rút kinh nghiệm.
In order to train 1 new staff, phải nói 1 điều là trainer phải vắt cạn kiệt cái sự tập trung để focus vào từng chi tiết dù là nhỏ nhất, word by word từng câu từng chữ.
Đôi khi 1 việc, xắn ống tay áo lên để tự làm có thể sẽ nhanh hơn và chính xác hơn, vừa ý hơn, nhưng vẫn phải phân công phân nhiệm because of its training purpose.
Kiến thức và kinh nghiệm trẻ trung +++ cộng với sự sáng tạo, táo bạo ...
Trong/Dưới tay tôi là những nhà khoa học pharmacist mà bản chất là sáng tạo, và sáng tạo trong khuôn khổ.
Tôi thường compliment các staff rằng tôi đánh giá rất cao sự sáng tạo của các em vì các em đã sáng tạo những việc mà đòi hỏi sự nguyên tắc ... và quy chuẩn.
Trong thực nghiệm, mọi sự cảm nhận hoặc suy luận logic có thể trở nên không hợp lý.
mà phải qua trãi nghiệm.
Có những lúc lơ là trong giây lát, hoặc là tôi tin tưởng giao phó cho mấy đứa,
thì ... kết quả là trainer phải nổ lực hết công lực để mà chống đỡ với các hậu quả.
Vậy mà, đỡ cũng không có nỗi ...
Chỉ biết cười và chúc em may mắn lần sau.
Nói sao thì nói,
học từ trường học: những bài học hàn lâm
học từ trường đời: những bài học đớn đau, những thói đời chua cay, những đồng nghiệp đễu giả, những đứa bạn cà chớn...
và có một số nhân viên giỏi mà mình phải học.
cũng hay.
Powered By Blogger